Đang truy cập :
36
•Máy chủ tìm kiếm : 2
•Khách viếng thăm : 34
Hôm nay :
2185
Tháng hiện tại
: 64802
Tổng lượt truy cập : 1173595
Ngày 26/6/2009 Thủy Hướng Dương tôi bài thơ tình (không phải lục bát), lấy tư cách là một độc giả yêu thơ, một người đã qua tuổi yêu (vẫn còn một chút) lục ký ức và kinh nghiệm sống của mình, xin bày tỏ đôi lời.
Bài thơ không đề, có thể lấy câu đầu làm đề bài (?)
TÔI TRÓT YÊU EM QUÁ MẤT RỒI
Tôi trót yêu em quá mất rồi
Mà nào em phải của riêng tôi
Em của người ta từ dạo ấy
Đôi mắt trong veo, miệng nhỏen cười
Đã mấy mùa trôi, mấy mùa trôi
Tôi vẩn vơ nhìn dáng em tôi
Hình như sắc nhạt phai màu má
Áo tím tà bay quẩn bên đời...![]()
Gửi yêu vào thăm thẳm xa xôi
Mong em bé bỏng bớt đơn côi
Thư tôi đầy ắp thương và nhớ
Nước mắt em buồn lã chã rơi
Như thế là yêu quá mất rồi
Tôi muốn môi em phải mỉm cười
Cho dù em vẫn bên người ấy
Khi thấy tôi thường - bóng lẻ loi…
Tôi biết là tôi quá xa vời
Biết rằng như thế khổ em tôi
Năm tháng đi qua không đành dứt
Môi giữ môi em nấc nghẹn lời
Bài thơ đầy tâm trạng trắc ẩn. Một mối tình tay ba: Chàng (tôi) và nàng (em) thêm người thứ ba (người ta). Người thứ ba không xuất hiện nhiều mà chỉ gián tiếp qua câu thơ : ‘Em của người ta từ dạo ấy’, nhưng người thứ ba lại chính là tác nhân rắc rối để đưa mối tình vào oái oăm, dang dở nên thơ, nên chuyện.
Chàng yêu em “yêu quá mất rồi”. Dù khờ dại hay bồng bột, chủ định hay vô tình thì sự đã rồi. “Đã mấy mùa trôi mấy mùa trôi” , thời gian trôi đi lặng lẽ mà lòng chàng không sao quên được người yêu ấy. Chờ có cơ hội là chàng “ tiếp cận” từ xa để mà ; “vẩn vơ nhìn dáng em tôi’, không thể xa lòng cách mặt.Yêu và thương xưa nay không thể tách rời, vẩn vơ nhìn dáng em , xót sa cảm thấy: “hình như sắc nhạt phai màu má / Áo tím tà bay quẩn bên đời”. Phải chăng nhớ thương và mối tình ngang trái (với người thứ ba) mà nàng sắc tàn phai nhạt ? Biết là vô vọng mà chàng vẫn : “gửi vào thăm thẳm xa xôi /…Thư tôi đầy ắp thương và nhớ” Để rồi, “mong em bé bỏng bớt đơn côi”.
Rõ ràng khi yêu nhau, nâng niu, trân trọng người phụ nữ bao giờ cũng bé bỏng đáng cần che chở.Dù yêu nhau, không lấy được nhau thì người quân tử vẫn nhân nhượng, khoan dung : chàng khuyên em: “Cho dù vẫn ở bên người ấy /…Tôi muốn môi em vẫn mỉm cười”- cái cười thiếu hạnh phúc nhưng thừa số phận !
Còn nàng, trước hết phải là người con gái duyên dáng , “Đôi mắt trong veo, miệng nhoẻn cười”, tâm hồn đẹp, đa sầu đa cảm. Nhận thư: “nước mắt buồn rơi lã chã…Như thế là yêu quá mất rồi”. Em buồn vì lẽ gì ?vì yêu nhau không lấy được nhau hay vì người thứ ba trái duyên trái kiếp nhưng có thế lực chi phối mà chẳng hề yêu . Có lẽ cả hai đều đúng. Dẫu sao thì em cũng thật đáng thương.
Bài thơ kết thúc trong khung cảnh thương nhớ, dở dang vô vọng mà không dứt được:
Tôi biết là tôi quá xa vời
Biết rằng như thế khổ em tôi
Năm tháng qua đi không đành dứt
Môi giữ môi em nấc nghẹn lời
Đúng là : “tình chỉ đẹp khi còn dang dở… Xuân Diệu” Thế mới biết tình yêu thật trớ trêu. Có phải yêu ai là lấy được người ấy? Đào hoa bạc mênh. Tình đời ai có giống ai.Cái qúy nhất của đời người là được sống trọn cho tình yêu.
Tình yêu chân chính đó là cội nguồn hạnh phúc phải thế không THD ?
Nhân đọc "Tôi trót yêu em quá mất rồi..." của THD,
tôi có cảm tác một bài Lục bát đọc cho vui.
Em là
Chẳng là em của riêng tôi
Một thời em đã là người của ai …*
Chợ đông giờ đã vãn rồi
Liệu còn ai nữa để ngồi cùng em ?
Thu rơi chiếc lá bên thềm
Muộn mằn giọt nắng sưởi lên ấm lòng
Bếp tàn nhen chút than hồng
Tôi đem cơn gió thổi bùng lửa em !
Đầu thu 2009
Trần Quang Liên (CLB Văn nghệ sỹ Xứ Đoài)
Thọ An - Đan Phượng - Hà Nội
Email: quanglien819304@vnn.vn
ĐT: 0976 752 610 - 04 33 819 304
MỘT BÀI THƠ TÌNH ĐẦY TRẮC ẨN
Ngày 26/6/2009 Thủy Hướng Dương tôi bài thơ tình (không phải lục bát), lấy tư cách là một độc giả yêu thơ, một người đã qua tuổi yêu (vẫn còn một chút) lục ký ức và kinh nghiệm sống của mình, xin bày tỏ đôi lời.
Bài thơ không đề, có thể lấy câu đầu làm đề bài (?)
TÔI TRÓT YÊU EM QUÁ MẤT RỒI
Tôi trót yêu em quá mất rồi
Mà nào em phải của riêng tôi
Em của người ta từ dạo ấy
Đôi mắt trong veo, miệng nhỏen cười
Đã mấy mùa trôi, mấy mùa trôi
Tôi vẩn vơ nhìn dáng em tôi
Hình như sắc nhạt phai màu má
Áo tím tà bay quẩn bên đời...
Gửi yêu vào thăm thẳm xa xôi
Mong em bé bỏng bớt đơn côi
Thư tôi đầy ắp thương và nhớ
Nước mắt em buồn lã chã rơi
Như thế là yêu quá mất rồi
Tôi muốn môi em phải mỉm cười
Cho dù em vẫn bên người ấy
Khi thấy tôi thường - bóng lẻ loi…
Tôi biết là tôi quá xa vời
Biết rằng như thế khổ em tôi
Năm tháng đi qua không đành dứt
Môi giữ môi em nấc nghẹn lời
Bài thơ đầy tâm trạng trắc ẩn. Một mối tình tay ba: Chàng (tôi) và nàng (em) thêm người thứ ba (người ta). Người thứ ba không xuất hiện nhiều mà chỉ gián tiếp qua câu thơ : ‘Em của người ta từ dạo ấy’, nhưng người thứ ba lại chính là tác nhân rắc rối để đưa mối tình vào oái oăm, dang dở nên thơ, nên chuyện.
Chàng yêu em “yêu quá mất rồi”. Dù khờ dại hay bồng bột, chủ định hay vô tình thì sự đã rồi. “Đã mấy mùa trôi mấy mùa trôi” , thời gian trôi đi lặng lẽ mà lòng chàng không sao quên được người yêu ấy. Chờ có cơ hội là chàng “ tiếp cận” từ xa để mà ; “vẩn vơ nhìn dáng em tôi’, không thể xa lòng cách mặt.Yêu và thương xưa nay không thể tách rời, vẩn vơ nhìn dáng em , xót sa cảm thấy: “hình như sắc nhạt phai màu má / Áo tím tà bay quẩn bên đời”. Phải chăng nhớ thương và mối tình ngang trái (với người thứ ba) mà nàng sắc tàn phai nhạt ? Biết là vô vọng mà chàng vẫn : “gửi vào thăm thẳm xa xôi /…Thư tôi đầy ắp thương và nhớ” Để rồi, “mong em bé bỏng bớt đơn côi”.
Rõ ràng khi yêu nhau, nâng niu, trân trọng người phụ nữ bao giờ cũng bé bỏng đáng cần che chở.Dù yêu nhau, không lấy được nhau thì người quân tử vẫn nhân nhượng, khoan dung : chàng khuyên em: “Cho dù vẫn ở bên người ấy /…Tôi muốn môi em vẫn mỉm cười”- cái cười thiếu hạnh phúc nhưng thừa số phận !
Còn nàng, trước hết phải là người con gái duyên dáng , “Đôi mắt trong veo, miệng nhoẻn cười”, tâm hồn đẹp, đa sầu đa cảm. Nhận thư: “nước mắt buồn rơi lã chã…Như thế là yêu quá mất rồi”. Em buồn vì lẽ gì ?vì yêu nhau không lấy được nhau hay vì người thứ ba trái duyên trái kiếp nhưng có thế lực chi phối mà chẳng hề yêu . Có lẽ cả hai đều đúng. Dẫu sao thì em cũng thật đáng thương.
Bài thơ kết thúc trong khung cảnh thương nhớ, dở dang vô vọng mà không dứt được:
Tôi biết là tôi quá xa vời
Biết rằng như thế khổ em tôi
Năm tháng qua đi không đành dứt
Môi giữ môi em nấc nghẹn lời
Đúng là : “tình chỉ đẹp khi còn dang dở… Xuân Diệu” Thế mới biết tình yêu thật trớ trêu. Có phải yêu ai là lấy được người ấy? Đào hoa bạc mênh. Tình đời ai có giống ai.Cái qúy nhất của đời người là được sống trọn cho tình yêu.
Tình yêu chân chính đó là cội nguồn hạnh phúc phải thế không THD ?
Nhân đọc "Tôi trót yêu em quá mất rồi..." của THD,
tôi có cảm tác một bài Lục bát đọc cho vui.
Em là
Chẳng là em của riêng tôi
Một thời em đã là người của ai …*
Chợ đông giờ đã vãn rồi
Liệu còn ai nữa để ngồi cùng em ?
Thu rơi chiếc lá bên thềm
Muộn mằn giọt nắng sưởi lên ấm lòng
Bếp tàn nhen chút than hồng
Tôi đem cơn gió thổi bùng lửa em !
Đầu thu 2009
Trần Quang Liên (CLB Văn nghệ sỹ Xứ Đoài)
Thọ An - Đan Phượng - Hà Nội
Email: quanglien819304@vnn.vn
ĐT: 0976 752 610 - 04 33 819 304
Tác giả bài viết: TRẦN QUANG LIÊN
Theo dòng sự kiện
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Thuỷ Hướng Dương tên thật là Vũ Thanh Thuỷ còn có bút danh khác là Thuỷ Tâm, Vũ Thanh Thuỷ, Cholita.. Email: thuyhuongduong10@gmail.com Yahoo Messenger: cholita_sweet Lớn lên tại thành phố Nam Định. Hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Nghề nghiệp: Viết sách, làm báo, vẽ và dạy học. Có nhiều...