(Thủy Hướng Dương) - Tôi nghĩ, khi đọc xong câu chuyện này của tác giả Kao Nguyên, hẳn ai đó sẽ phải tự nhìn lại mình và cảm ơn cuộc đời khi mình vẫn còn có mẹ. Sẽ có kẻ làm đã từng làm cha phải tự dằn vặt vì mình không làm đúng trách nhiệm làm cha! Vậy, cứ sống đi, hạnh phúc và đau khổ luôn song hành cùng chúng ta đó.
P/s: (THD) - vì thời gian hạn hẹp nên mấy ngày này THD không thể biên tập lỗi văn bản của Tg Kao Nguyên, mong bạn đọc lượng thứ, coi như nội dung câu chuyện sẽ bù lại khuyết điểm này.
LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ!
(TÂM HỒN CỦA MẸ!)
Kao Nguyên
Đoạn tang chồng xong, mẹ từ bỏ tất cả, công việc tốt, quê hương cùng toàn thể người thân để ra đi .Không ai hiểu nổi tại sao mẹ lại đường đột như thế.Mẹ, không một lời giải thích,lặng lẽ gạt nước mắt từ biệt mọi người.Khi ấy con mới được 3 tuổi.Hai mẹ con,gần như tay trắng ra đi,vào một ngày mùa đông có mưa phùn gió bấc,lạnh thấu xương!
Nơi ở mới,mẹ làm lại từ đầu,xắn tay áo làm việc như đàn ông.Năm tháng trôi vèo vèo theo gió.Con dần lớn khôn.Con hỏi mẹ về bố .Mẹ kể ,bố mất vì cứu người,bố là hiệp sỹ,là người tốt,người dũng cảm.Mẹ xây dựng lên một hình ảnh bố rất đẹp và vĩ đại trong tiềm thức ngây thơ của con.Con lớn lên với tấm gương chói lòa là bố.Con làm việc gì cũng nghĩ đến bố và cố gắng sao cho xứng đáng là con của bố.Mỗi lần mẹ làm giỗ bố,là một lần con lại được nghe thêm một giai thoại về bố như một huyền thoại về một anh hùng,cứ dày thêm mãi.Lần nào kể xong bố,bao giờ mẹ cũng nhắc nhở con sống sao cho xứng đáng là con của bố .Con im lặng không nói,nhưng trong lòng khắc ghi mãi lời thề danh dự,sẽ sống như lời mẹ dạy và tự hào vô cùng khi được là con của bố.Con đi học,luôn đứng đầu trường về các môn học và luôn được khen thưởng về những hành động cao cả nghĩa hiệp.Con thấy muốn mình được y như là bố .Con không biết,đêm đêm mẹ vẫn úp mặt vào bóng tối,khóc thầm cay đắng.Mẹ còn trẻ,tần tảo tháo vát,có nhiều người đàn ông muốn gá nghĩa với mẹ nhưng mẹ từ chối,hy sinh hạnh phúc riêng tư.Tất cả vì con!Mẹ sợ, ai đó sẽ làm ,cái hình ảnh cao thượng của bố,sẽ nhạt phai dần trong lòng đứa con duy nhất của đời mẹ.
Con, ngoài giờ học cũng lao vào phụ giúp mẹ trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn. Và trong những khoảng thời gian vật lộn đó,con cũng đã bộc lộ được bản lĩnh anh hùng của mình .Nhiều lần con được chính quyền đia phương khen thưởng vì những đóng góp của con .Con nhiều lần ,tay không bắt cướp,cứu người bị hại.Có lần truy đuổi cướp,con bị đánh, rồi bị thương,gần chết. Hàng xóm ,gọi con là Lục Vân Tiên thời hiện đại.Báo chí,đài truyền hình địa phương ca ngợi con như là một tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo .Mẹ mừng rơi nước mắt và tự hào về con trai của mẹ.
Con đỗ đại học một trường danh tiếng nhất nhì Hà Nội.Những năm học đại học, con tiếp tục phong cách sống tuyệt đẹp từ bé của mình.Con nổi lên như là một sinh viên thông minh tài năng và nghĩa hiệp.Con được nhiều người yêu quý và ngưỡng mộ.Rồi con ra trường,làm việc,thành giám đốc của một công ty lớn.Con mua nhà ,mua xe,đón mẹ xuống,rồi con cưới vợ và sinh con.Cuộc đời đẹp như một giấc mơ.
Như thế đã được 30 năm!Lần giỗ bố này,mẹ quyết định đưa con trở về quê cũ.Bên nấm mộ xanh cỏ của bố,con đã quỳ lạy trước mộ bố như quỳ lạy trước một anh hùng vô danh hy sinh vì nghĩa lớn.Cũng tại đây,trong khói nhang trầm nghi ngút,mẹ,mới nghẹn ngào kể ra sự thật về bố.
Căn bản bố là người tốt,có nhân cách,giàu nghĩa khí và hào hiệp,nhưng,hơn 30 năm về trước,để trả thù bố vì đã dám đứng lên tố cáo những ngang trái bất bình trong bộ máy chính quyền,một nhóm người xấu đã bày đặt vu khống bố tội trộm cắp tài sản và đánh đập bố dã man và dọa bỏ tù bố.Họ phao tin trên các phương tiện của làng xã. Bố bị đuổi việc ở ủy ban nhân dân xã .Không ai biết sự thật câu chuyện này,không ai hiểu nỗi niềm của bố.Bố thành người xấu xa tệ hại sau ngày ấy.Người ta nhìn bố như nhìn một kẻ tội đồ và không ngớt lời thêu dệt bịa đặt về bố.Tình ngay lý gian,bố không sao thanh minh với người đời được,sống trong tủi nhục và gần như điên dại vì điều đó.Cả họ hàng xa lánh bố vì không chấp nhận một nhân cách tồi tệ ấy .
Mẹ sống,cũng chìm đắm trong đau khổ nhục nhã.Lúc ấy con chưa tròn một tuổi.Rồi một đêm,không chịu nổi điều tiếng bố đã nhảy xuống sông tự vẫn ,dung chính cái chết của mình để minh chứng cho sự trong sạch của mình.Cái chết của bố lại được thêu dệt bằng câu chuyện bố đi ăn cắp bị người ta đánh đuổi đến nỗi phải nhảy xuống sông.Tiếng xấu của bố lại được nâng lên một tầm mới,ghê tởm hơn.Danh dự nhân phẩm của bố,một lần nữa lại bị bôi nhọ,ngay cả khi đã chết đau chết đớn.Trước khi chết,bố để lại cho mẹ một lá thư trần tình về nhân cách trong sạch , sự thật câu chuyện, về những gì bố đã trải qua và cái chết của bố.Bố,lời nói sau cùng của người sắp chết,đã mong mẹ hiểu và tin bố.Dĩ nhiên là mẹ mãi tin ở tấm lòng sáng như sao của bố.Bố cũng mong mẹ,gắng nuôi dạy con nên người,thành người tử tế,sống bằng chính sự tử tế ấy của mình và có ích không chỉ cho mình mà còn cả cho người,cho đời
Búa rìu dư luận,miêng lưỡi chê cười của người đời vẫn không ngớt giáng lên đầu hai mẹ con
Vì thế mới có cuộc ra đi hơn 30 năm này.Thấy con khôn lớn,đủ mạnh để đối mặt với dư luận ,không gục ngã trước sức mạnh của nó và đủ thông minh, bản lĩnh để hiểu ra cái sự thật kinh khủng này, mẹ mới đưa con trở về quê hương.Mẹ ,lúc ấy, mới đưa cho con lá thư vĩnh biệt của bố , như là sự minh chứng nhân cách trong sáng của người nằm dưới mộ kia.Mẹ cũng xin lỗi vì thấy hình như đã nói dối,đã che giấu cái sự thật này cho đến tận bây giờ.
Con,rưng rưng lệ,nắm tay mẹ,cám ơn mẹ,nói,mẹ mới là anh hung.Mẹ đã cho con tất cả cuộc sống tốt đẹp này,nhân cách này,lối sống này từ những hành động và nghĩ suy của mẹ suốt hơn 30 năm trời.Và trong lòng con,bố mãi mãi hiện lên như là một anh hùng,một nghĩa hiệp vì sự công bằng của cuộc sống!Bới ,nếu bố không phải như lời mẹ nói,thì dù có thế nào con cũng không thể,sống như bây giờ.Bởi trong dòng máu,trái tim,tâm hồn ,trí não của con đã có một dòng máu,trái tim ,não trạng của bố rồi.Con được thừa hưởng và kế thừa những phần tốt đẹp nhất của bố.Con mãi mãi,ngàn lần biết ơn và tự hào về bố.
Và hôm nay,mẹ và con đã trở về,như là một sự minh oan,gột rửa vết nhơ không hề có của bố.Những oan khiên tức tưởi của bố,đã bay theo khói nhang trầm.
Nếu ngày ấy con ở lại?Điều gì sẽ xảy ra?Con sẽ sống và lớn lên như thế nào với miệng lưỡi độc ác của thiên hạ?Nhân cách của con sẽ ra sao?Liệu con có trưởng thành như ngày hôm nay?
Con cám ơn những lời nói dối che đậy của mẹ.Con lớn lên,tốt đẹp,từ những lời nói dối ấy
Nói dối là điều không ai muốn,nhưng có những lời nói dối đã vực dậy cả một thân phận,một cuộc đời
Bởi lời nói dối vàng ngọc này,không vì một mục đích xấu xa,thấp hèn nào, mà vì một sự cao cả nào đó
Bowirt,lời nói,có sức mạnh khủng khiếp, đến mức có thể hủy diệt hay hồi sinh cả một kiếp người,một kiếp đời!
Sau ngày ấy,mẹ cũng bày tỏ nguyện vọng với con là được ở lại trong mái nhà xưa mà mẹ đã vì con bỏ đi,mẹ muốn được chăm sóc mộ phần khói hương cho bố.Mẹ sợ bố buồn!
Dĩ nhiên là con đồng ý. Con nói rằng,sau này con cũng sẽ về ở lại trên chính quê hương của bố mẹ.
K.N