01:32 ICT Thứ tư, 22/05/2013

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 5

Máy chủ tìm kiếm : 4

Khách viếng thăm : 1


Hôm nayHôm nay : 143

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 52821

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1161614

Quảng cáo trái

Sợ buồn khẽ rụng
Chuyện của lính Tây Nam
Hãy yêu đi khi ta còn có thể!

Trang nhất » Thơ - Văn » Luợm lặt mang về

Những điều bình dị quanh ta (Khổng Thị Thơm)

Thứ ba - 27/11/2012 21:19
Nếu được ngồi trong thuyền thúng bơi trên hồ Tây vào lúc sáng sớm khi sương đêm còn mờ giăng, mà luồn lách dưới đám lá xanh như ngọc, hít vào phổi mùi thơm nhẹ nhàng của lá, của hoa đang mùa sen sung sức, nhìn ngắm tận nơi từng bông hoa tinh khôi chưa bị bầm dập vì bất cứ loại va quệt nào, từng cánh, từng cánh mơn mởn tươi tắn xòe ra ung dung tự tại ngay trên gốc mẹ, không chịu một sự can thiệp nào dù là nhã ý. Bồng bềnh trên mặt nước những cánh sen tàn tựa muôn vàn con thuyền nhỏ đang đi tìm sự lãng quên trong thanh thản vô ưu, tồn tại và quên lãng giản dị mà thơm ngát như nhau. Đâu đây tiếng cá quẫy làm bung lên làn hơi nước lảng bảng bên những bông sen hé nở…
Những điều bình dị quanh ta (Khổng Thị Thơm)

Những điều bình dị quanh ta (Khổng Thị Thơm)

 

NHỮNG ĐIỀU BÌNH DỊ QUANH TA

Khổng Thị Thơm 
 
 
Nhân ngày Minh Anh cháu tôi tròn một tuổi 24/7, tôi đi mua hoa. Quá lâu chả chợ búa gì tôi thành ngơ ngẩn giữa chen chúc bộn bề nơi buôn bán. Quán bán hoa tuy lụp xụp nhưng hoa nào tôi cũng thấy đẹp, những lẵng hoa mới đẹp làm sao, chỉ vừa ngó lòng tôi đã ưng lắm. Nhớ tới túi tiền tôi đành ghìm vội căn bệnh nghiền hoa mà cân nhắc cho phải phép.
Kia rồi những bó sen, mùa này sen rộ nên chắc giá sẽ mềm phần nữa hãy thưởng thức chính loài hoa đặc trưng cho mùa sinh của cháu cũng hay, hơn nữa sen vừa bình dị vừa thanh khiết tôi nghĩ. “Sen bán thế nào đây ông chủ?” “Hai nhăm ngàn một chục, sen này là sen chứ không phải quỳ đâu bác ạ nên hơi đắt hơn một chút. Bác lấy chục này chỉ chiều hoặc đêm sẽ nở.” “Tôi lấy hai chục, một trắng một hồng ông bớt đi, mà thế nào là sen, thế nào là quỳ tôi không hiểu.”.
Tôi nhìn thẳng vào mắt người bán muốn hiểu thật đúng điều mình sắp nghe.Ông nhìn lại với ánh mắt vui vẻ rất đáng tin và từ tốn giảng giải. À ra vậy tôi thầm nghĩ và chọn thêm vài chục hồng vì thấy hồng quá rẻ. Tất bật đạp xe về, tôi vội vàng cắm hoa vào lọ mong nó sớm nở vì tối nay chúng tôi tổ chức sinh nhật cho cháu. Đi ra đi vào ngắm nghía, quá lâu chưa bao giờ tôi vui đến thế, hoa thật sự có ma lực với tôi. Hai bình sen thật đẹp nhưng tận đến lúc mọi người đi ngủ chúng vẫn chỉ như những giọt nước khổng lồ im lặng.
Theo thói quen sáng nay bốn giờ tôi thức dậy, vội vàng nhào xuống xem sen đã nở chưa thì trời ơi, vừa mở cửa ra đầu cầu thang, mùi thơm nhẹ đã ngất ngây lan tỏa. Tôi bật điện nhào xuống và ngỡ ngàng vì sự thanh khiết đến ngạc nhiên của loài hoa mà tôi tưởng mình đã biết và hiểu nó từ lâu lắm. Thật ra không chỉ riêng tôi, chắc ai trong chúng ta cũng đã từng nhiều lần nhìn xa hoặc gần những bông sen . Nhưng có lẽ chỉ khi tuổi đã xế chiều, khi những bộn bề toan tính, gắng gỏi và cả những khát khao dồn nén đã lắng lại, đủ cho sự trầm tĩnh suy tư và trải nghiệm có chỗ đứng, tôi tin rằng ta mới nhìn thấu những gì đẹp đẽ mà thượng đế đã rộng lòng ban tặng cho con người. Những bông hoa đua nhau khoe sắc với cách sắp xếp của cánh theo một qui định nào đó, mỗi loài một kiểu chỉ có trời mới biết. Cánh hoa sen xếp theo vòng tròn đồng tâm, vòng sau là khe của vòng trước không cánh nào che mất sự thể hiện của cánh nào. Hết những vòng cánh lớn đến bao nhiêu là cánh nhỏ xúm sít quây quần, đài sen tròn được đám nhị lung linh hướng tới như nâng niu như ôm ấp, lại cũng là những vòng đồng tâm hạt sen còn trứng nước màu vàng nhẹ nằm lọt trong đài sen phớt xanh mà tất cả các cánh tuy xòe ra nhưng đều cong cong hướng vào với từng đường gân nhỏ. Cho ta hiểu ra sự thống nhất tổng thể đáng kinh ngạc của loài thực vật chẳng sương sống không thần kinh chứ đừng nói đến trái tim khối óc làm gì, cao xa quá. Con người chẳng cần phải học gì nhiều những tận đẩu tận đâu cho phí phạm, trước tiên hãy lắng nghe những bình dị quanh ta, những yêu thương không suy tính mà chẳng hề đánh mất mình, những dâng hiến vô tư thanh thản của thiên nhiên luôn làm chúng ta ngạc nhiên và cảm động.
Tôi lan man quá và thầm nghĩ lại ngày nhỏ đọc truyện, tôi rất chán khi tác giả cứ  nói trời nói đất mà không nói thẳng vào vấn đề chủ chốt cho rồi, ví như đọc Tây du kí tôi buồn vì Sư phụ luôn lẩm cẩm nên bị lừa mà tác giả cứ mải tả núi tả non, tả cây tả cối để Ngộ Không thì la đà, Sa Tăng băn khoăn bất lực, Bát Giới nhố nhăng làm hỏng việc…Lớn lên mỗi quãng đời tôi lại có một cách nhận thức khác hơn những gì mà trước kia mình cảm nhận. Những gì xưa tôi chưa thích hoặc không thích thì nay đôi khi chính là những gì tôi để tâm hơn. Thì đây những bông sen đẹp thế mà hơn sáu mươi năm thú thực tận đến hôm nay tôi mới thấy được nó đẹp đến nhường nào.
Nếu được ngồi trong thuyền thúng bơi trên hồ Tây vào lúc sáng sớm khi  sương đêm còn mờ giăng, mà luồn lách dưới đám lá xanh như ngọc, hít vào phổi mùi thơm nhẹ nhàng của lá, của hoa đang mùa sen sung sức, nhìn ngắm tận nơi từng bông hoa tinh khôi chưa bị bầm dập vì bất cứ loại va quệt nào, từng cánh, từng cánh mơn mởn tươi tắn xòe ra ung dung tự tại ngay trên gốc mẹ, không chịu một sự can thiệp nào dù là nhã ý. Bồng bềnh trên mặt nước những cánh sen tàn tựa muôn vàn con thuyền nhỏ đang đi tìm sự lãng quên trong thanh thản vô ưu, tồn tại và quên lãng giản dị mà thơm ngát như nhau. Đâu đây tiếng cá quẫy làm bung lên làn hơi nước lảng bảng bên những bông sen hé nở…
Sáng dậy các con tôi xuống đi làm, những bông hoa mỉm cười đón chúng nhưng tiếc thay, bọn trẻ như không nhìn thấy. Những bông hoa vẫn vô tư mỉm cười bởi chúng biết rằng, cả ngàn đời nay con người vẫn vậy, họ luôn muốn nhìn những gì ở trên đầu họ, ít người muốn nhìn quanh mình hay dưới chân mình. Ví như tối hôm trước cây Quỳnh nhà tôi nở hoa chả biết vì giận dỗi gì mà nàng không chờ trăng cho đúng hẹn. Tôi hì hục bê chậu cây xuống phòng khách cho mọi người cùng thưởng, cuối cùng còn mình tôi vừa xem phim vừa chờ hoa nở vì bọn trẻ quá mệt với công việc cả ngày rồi, sức đâu mà thưởng hoa. Bật hết mọi loại đèn cho tỏ hơn, tôi đẫm mình trong suy tư tiếc nuối. Những cánh hoa rưng rưng trắng ngần mảnh mai như thấu hiểu lòng người tỏa ra hơi thở thơm tho tinh khiết của riêng mình. Từng cái nhị run run như biết rằng, vài tiếng nữa thôi mọi điều chỉ còn là hư ảo. Những cái cánh như thật như hư mỏng manh đến nỗi ta sợ nó sẽ biến mất ngay khi nghe tiếng động mạnh đầu tiên. “Sao em không chờ vài hôm nữa đúng ngày sính của em bé hãy nở thì đâu mình chịu cảnh cô đơn như thế này”. Tôi thì thầm nói với hoa mà cũng như nói với chính lòng mình rồi vội vàng ghi lại cảm xúc bằng bốn câu thơ:                                 
Quỳnh rưng rưng nở
                        Một kiếp hoa buồn
                        Một đời xanh lá
                        Một chiều tàn hoa.
 
 

Tác giả bài viết: KHỔNG THỊ THƠM

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

THỦY HƯỚNG DƯƠNG THẾ NÀO NHỈ?

Thuỷ Hướng Dương tên thật là Vũ Thanh Thuỷ còn có bút danh khác là Thuỷ Tâm, Vũ Thanh Thuỷ, Cholita.. Email: thuyhuongduong10@gmail.com  Yahoo Messenger: cholita_sweet Lớn lên tại thành phố Nam Định. Hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Nghề nghiệp: Viết sách, làm báo, vẽ và dạy học. Có nhiều...

Thăm dò ý kiến

Website của Thủy Hướng Dương nói với bạn điều gì?

Có bài viết đặc sắc của bạn văn chương

Dễ cảm nhận

Thân thiện

Bài viết nhân văn

Tất cả các ý kiến trên

Chúng tôi và Mig 17
Ai là ai?
Cát bụi nơi thành phố