00:53 EDT Thứ sáu, 24/05/2013

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 6


Hôm nayHôm nay : 4619

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 61307

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1170100

Quảng cáo trái

Sợ buồn khẽ rụng
Chuyện của lính Tây Nam
Hãy yêu đi khi ta còn có thể!

Trang nhất » Thơ - Văn » Viết lách nhì nhằng

Cái nắp bô & người trí thức

Cái nắp bô & người trí thức

Rồi một lát, mẹ tôi đặt cái nắp bô sang bên cạnh, ôm lấy ông ngoại tôi khóc ầng ậc: - Bố ơi! Bố ơi! Sao bố lại lấy trộm cái nắp bô của bệnh viện? Nhưng ông ngoại tôi đã tắt thở.

Phép tính cuộc đời

Phép tính cuộc đời

Tôi viết lại câu chuyện mà tôi vừa chứng kiến, nhưng không đủ dũng khí để viết nốt đoạn kết cho cuộc tình của chị. Nhân lên thì rõ ràng là không được, chỉ có thể chia mà thương của nó sẽ có số dư (n) là những giọt nước mắt của đàn bà. Phép tính cuộc đời, biết khi nào tính cho xong?

Có hai người cãi nhau

Có hai người cãi nhau

Phố Đường Thành hơi lạ. Ngắn phố mà dài cafe. Ý tôi là dãy dài những hàng cafe ấy. Có cái lạ thứ nhất là những hàng cafe ở đây không phải là những hàng cafe cao cấp mà chỉ rặt những hàng bình dân. Có thể ngồi từ sáng tới trưa với một cốc cafe chỉ hết mười tám ngàn và nói thoải con gà mái chuyện đông tây kim cổ, nhỏ thì ghé vào tai nhau, to thì ngoài đường cũng nghe thấy như đang cãi nhau cũng chẳng ai thèm để ý.

Chắc bác là đảng viên

Chắc bác là đảng viên

Năm phút trôi qua, mười phút trôi qua ông già vẫn nằm im, mắt nhắm nghiền. Xe máy cứ qua, ô tô cứ qua, gồng gánh cũng cứ qua. Và tôi, cố giết nốt cái tính người mà tháng năm đã xói mòn còn lại, tôi tợp thêm một hớp rượu, rồi đặt ly xuống bàn, mắt đăm đắm nhìn vào đáy ly một cách ngu muội.

Một trăm giờ yêu

Một trăm giờ yêu

Sáng nay, nàng nhận được tin nhắn của anh: “Em đã dậy chưa? Anh đang trên đường đi làm nè. Sài Gòn sáng nay nắng đẹp quá! Anh cũng mệt rã rời luôn nhưng anh cảm nhận được mùi vị tình yêu. Cảm ơn em đã cho anh hạnh phúc!” Nàng đã viết luôn dòng tin nhắn của anh vào tờ giấy rồi gấp nhỏ lại cho vào chai thủy tinh, nàng ghé môi chạm vào chai, khẽ thầm thì: - Hãy trôi trên dòng đời nhé, chuyện cổ tích của những kẻ ngông cuồng!

MỘT GÓC TRONG VEO

MỘT GÓC TRONG VEO

Tôi chợt ngộ. Những gì tôi thích và không thích chẳng có ý nghĩa gì cả trong khoảnh khắc này. Cái tôi vỡ ra, hoà tan trong mầu nắng và tiếng cười của nàng, nụ cười mà bất cứ ai bắt gặp đều cảm thấy vô cùng bình yên

KHÔNG YÊU, ĐỪNG LẤY

KHÔNG YÊU, ĐỪNG LẤY

Chị nhìn về phía thác Không tên. Ngọn thác sừng sững, ngất ngư nhìn lại chị. Buồn. Ở cái miền rừng này, chị đã từng gắn bó với nó biết bao. Vài giò lan này, có giò chị biết tên cũng có giò chị chưa biết, chị mang chúng về từ vạt rừng phía bên kia ngọn thác. Lại còn ruộng café với những cánh hoa màu trắng đến mê say. Chị đã từng phải tìm cách đưa nước về tưới cho cây café để mỗi sáng chị cảm nhận những chiếc lá café rung rinh tắm đẫm dưới tia nước lẫn tia nắng ngời lên khuôn mặt chị.

BÔNG HOA MÀU MÁU

BÔNG HOA MÀU MÁU

Viên điên cuồng xé tan tấm bưu thiếp, bông hoa màu máu vụn tới mức không thể nhỏ hơn. Theo gió bay lả tả. Viên vẫn chưa hả giận. Cô chạy theo những mảnh vụn, lấy tay đập mạnh. Viên muốn những mảnh vụn giống như quá khứ của cô phải quằn quại đớn đau hơn nỗi đau cô đang nếm trải.

Người đàn ông leo mái nhà (P2)

Người đàn ông leo mái nhà (P2)

Nhận ra Bảo, Vân vừa mừng, vừa sợ cứ ôm chặt lấy anh mà khóc, bờ vai cô rung lên từng chặp khiến cho Bảo vô cùng xót xa. Hai đôi môi nóng bỏng tìm nhau trong những giọt nước mắt tội lỗi mặn chát.

Người đàn ông leo mái nhà (P1)

Người đàn ông leo mái nhà (P1)

Cảm thấy an toàn, Bảo cẩn thận tháo sáu viên ngói, để lỗ hổng trên mái nhà vừa đủ rộng cho Bảo thả người xuống mà không gây tiếng động nào. Bảo khá tự tin vào sự khéo léo của mình vì nếu tính cả lần này nữa thì Bảo đã thực hiện thành công những động tác vừa rồi 32 lần trong hơn một năm. Nhưng cho dù như thế thì lần nào Bảo cũng lo lắng đến tận phút cuối cùng. Tức là sau khoảng hơn hai tiếng đồng hồ gặp Vân, trao cho Vân bao nhiêu yêu thương dồn nén cả mấy tuần thậm chí cả tháng rồi Bảo lại theo mái nhà thoát ra ngoài ngôi nhà đầu phố Bà Triệu có cây hoa sữa cổ thụ xòe nửa tán lá ấp iu để về nhà mình mà không bị ai phát hiện.

ĐOẠN CHAT ĐÊM GIAO THỪA

ĐOẠN CHAT ĐÊM GIAO THỪA

Màn hình chat bỗng tràn ngập hình ảnh tuyết rơi… Bên đó chắc Em cũng đang lạnh lắm, còn ở Việt Nam, tại một thành phố nhỏ, ngoài trời mưa phùn vẫn rơi nặng hạt. Chị kéo chăn chùm lên tận vai, vẫn không hết lạnh. Chị buông laptop. Giọt nước mắt rơi xuống kẽ bàn phím loang loáng ướt. Chị đang nói với em mà như nói với chính mình.

THOÁT CHẾT Ở DÒNG SÔNG MUỖI

THOÁT CHẾT Ở DÒNG SÔNG MUỖI

Phạm nhân nọ nghĩ bụng “chả dại gì mà thi gan với bọn chẳng biết giời đất là gì này”, ông ta sợ quan quân giết mình thật bèn từ tốn trả lời: - Tôi chỉ có một cách rất đơn giản là im lặng và không động đậy. - Chỉ có thế thôi thì làm sao lại thoát chết được? Quan quân bắt đầu nóng mặt vì cho rằng phạm nhân nọ quanh co nói dối.

Viết đi, viết đi! Ôi dân ta!

Viết đi, viết đi! Ôi dân ta!

Vì chỉ dám mua thế thôi cho đủ một bình xăng, mua nhiều mang về nhà sợ hỏa hoạn. Mua được bình xăng xong thì cười nói có vẻ hỉ hả lắm. Có biết đâu , đứng chen lấn, hít bao nhiêu khí độc hại hàng giờ liền. Rồi tuần sau .... vẫn phải mua xăng giá cao. Mà biết còn bao nhiêu loại sốt thế này nữa.... sốt nhà đất… giờ lại sốt vàng.

Không yêu (P3)

Không yêu (P3)

Cho đến lúc này, thì Hưng không thể giữ nổi bình tĩnh được nữa và đó cũng chính nguyên nhân Hưng chỉ muốn hét lên với tất cả mọi người rằng Huyền đã ngoại tình!

Không yêu (phần 2)

Không yêu (phần 2)

Thế là cả đêm hôm ấy, Huyền và Hưng thức trắng. Mỗi người một suy nghĩ, nhưng tuyệt nhiên cả hai không hề nghĩ đến chuyện chia tay, cả hai lặng lẽ, lặng lẽ như hai cái bóng trong cái không khí u sầu, nặng nề đến ghê sợ bao trùm cả ngôi nhà.

Không tình yêu (phần 1)

Không tình yêu (phần 1)

Kể từ đó, Huyền ra một nghị quyết: "Nhất định phải giúp Hưng thành người đàn ông hào hoa, lịch lãm chứ ko thể để Hưng thế này được". Nàng nói là làm. Ngày nào Huyền cũng để ý đến lời ăn tiếng nói của Hưng.

Họp với chả hành

Họp với chả hành

Bác cúi xuống cúi xuống định ôm thằng cháu. Bỗng đâu bác thấy uỵch một cái. Bác mở mắt ra thấy mình đang dưới nền nhà của phòng hội thảo. Theo quán tính, bác vội vàng choàng đứng dậy ngơ ngác, miệng vẫn còn đọng lại nửa cái cười với thằng cháu yêu.

LÃO GIÀ CHẾT TIỆT

LÃO GIÀ CHẾT TIỆT

Lão đi như lăn vào ngõ nhỏ nhà Tú. Nói là lăn nhưng nhìn lão chẳng ai đoán lão đã gần bảy sịch. Cái đầu trọc lốc, bóng nhãy không phải vì rụng tóc mà vì cắt thế cho model. Lần nào cũng thế, bước chân của lão chưa chạm tới cửa thì đã nghe thấy tiếng lão oang oang:

CHUYỆN CỦA NÓ (2)

CHUYỆN CỦA NÓ (2)

Sau cái bận ốm thập tử nhất sinh dạo trước, ông chủ không còn hắt hủi nó nữa. Nó đã lấy lại phong độ của ngày xưa và nó cũng nhìn đời với một con mắt khác. Hàng ngày nó chỉ ra cửa ngồi trông nhà, nhìn những đứa khác qua lại phởn phơ giống nó ngày xưa mà ngán ngẩm. Nó cũng muốn nhắc nhở cảnh báo chúng lắm, mà đâu có được.

CHỈ TẠI NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI

CHỈ TẠI NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI

Dạo này chả hiểu sao Lương đâm ra mê mẩn H'Miêng, cô gái câm ở gần cuối làng. H'Miêng nom xinh xắn mà hiền khô. Nghe đâu, bố mẹ H'Miêng bị nước cuốn trôi vào mùa lũ mấy năm trước, khi ấy H'Miêng chỉ mới 14, 15 tuổi. Trước đó H’Miêng chưa bị câm, học hành cũng khá lắm. Từ khi mất bố mẹ H’Miêng phải sống một mình lủi thủi giữa vùng đất nửa Kinh nửa dân tộc này, lúc nào cũng có vẻ như hoảng sợ điều gì đấy. Dần dần H' Miêng không nói được câu nào nữa


Các tin khác

1 2  Trang sau
 

Giới thiệu

THỦY HƯỚNG DƯƠNG THẾ NÀO NHỈ?

Thuỷ Hướng Dương tên thật là Vũ Thanh Thuỷ còn có bút danh khác là Thuỷ Tâm, Vũ Thanh Thuỷ, Cholita.. Email: thuyhuongduong10@gmail.com  Yahoo Messenger: cholita_sweet Lớn lên tại thành phố Nam Định. Hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Nghề nghiệp: Viết sách, làm báo, vẽ và dạy học. Có nhiều...

Thăm dò ý kiến

Website của Thủy Hướng Dương nói với bạn điều gì?

Có bài viết đặc sắc của bạn văn chương

Dễ cảm nhận

Thân thiện

Bài viết nhân văn

Tất cả các ý kiến trên

Ai là ai?
Cát bụi nơi thành phố
Chúng tôi và Mig 17