00:21 ICT Thứ sáu, 24/05/2013

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 6

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 4


Hôm nayHôm nay : 16

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 56704

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1165497

Quảng cáo trái

Sợ buồn khẽ rụng
Chuyện của lính Tây Nam
Hãy yêu đi khi ta còn có thể!

Trang nhất » Thơ - Văn » Viết lách nhì nhằng

Một trăm giờ yêu

Thứ hai - 21/05/2012 16:12
Sáng nay, nàng nhận được tin nhắn của anh: “Em đã dậy chưa? Anh đang trên đường đi làm nè. Sài Gòn sáng nay nắng đẹp quá! Anh cũng mệt rã rời luôn nhưng anh cảm nhận được mùi vị tình yêu. Cảm ơn em đã cho anh hạnh phúc!” Nàng đã viết luôn dòng tin nhắn của anh vào tờ giấy rồi gấp nhỏ lại cho vào chai thủy tinh, nàng ghé môi chạm vào chai, khẽ thầm thì: - Hãy trôi trên dòng đời nhé, chuyện cổ tích của những kẻ ngông cuồng!
Một trăm giờ yêu

Một trăm giờ yêu

 
100 giờ để yêu.
Falling in love
 
Truyện ngắn của Thủy Hướng Dương
 
 
          1. Hình như thói quen viết gì đó mỗi khi rảnh rỗi bị nàng cho vào chai thủy tinh, nút chặt và  giấu nó vào bịch nilon từ lâu lắm rồi. Hôm nay, đúng lúc trời mưa to, sấm chớp ì ùng nàng lôi chai thủy tinh ra ngắm nghía, suy tính… Rốt cục, nàng cũng nhẹ nhàng mở nút chai để cho mấy con chữ nhì nhằng chạy ào ào ra ngoài. Đúng thật là… chữ bị nhốt khá lâu, nên có mùi ẩm mốc…
            Nàng bắt đầu viết…
           Chiều qua chị sang nhà nàng đúng lúc nàng đang lên cơn sốt. Sốt mà vẫn liến thoắng kể cho chị nghe về những điều dại dột mà lẽ ra nàng không nên làm ở cái tuổi không còn trẻ… để ngây thơ.
Chị nghe xong, cười. Khổ lắm, còn khổ cô bé ạ. Khi yêu là vậy đấy, sẽ còn chống chếnh như say cơ.
Nàng biết chị nói đúng nhưng nàng không buồn lý giải. Lý giải để làm gì?
 
            2. Tối hôm ấy…
            Vừa gặp nhau, nàng đã bị anh ôm chặt như là vừa tìm lại được của quý từ lâu thất lạc. Anh hôn nàng ngấu nghiến, say đắm ngay trước mắt bao nhiêu người, ngay tại cửa thang máy.  Anh hôn môi, hôn mắt, hôn cằm.. hôn không chừa một cen ti  mét nào trên khuôn mặt nàng, vội vã, cuồng nhiệt, những nụ hôn  tràn xuống cổ nàng khiến nàng không còn kịp phản ứng gì hết.  Sau này, nàng còn biết lúc anh ôm hôn nàng chiếc camera đặt ở phía ngoài thang máy cũng đã ghi trọn vẹn. Hừ, thế là không phải chỉ những người ở thang máy mà còn ở khắp nơi sẽ nhìn thấy cảnh này cho coi.
           Trước đó mấy tiếng, anh nhắn tin cho nàng biết anh đang trên đường ra sân bay. Nàng hỏi lại:
           - Sao anh ra sân bay sớm thế làm gì? Vẫn còn sớm mà..
           - Không! Anh muốn đi sớm, vì anh mong được gặp em quá rồi. Khi gặp, em có chịu cho anh hôn em trước mặt mọi người không?
           - Hic, tưởng chuyện gì, mà làm sao anh dám…?
           - Chỉ cần em nói có, chuyện gì anh cũng dám hết!
           - Uhm… Nàng nhắn lại như vậy nhưng kỳ tình nàng đang đỏ mặt vì sung sướng.  - Khi nào gặp, anh sẽ hôn em thật say đắm, sẽ yêu em quên trời, quên đất… trong ánh nến lung linh, em nhé? Anh nhắn tiếp.
            - Ôi, sao mà lãng mạn thế? Với lại.. eo ơi, như thế thì giống trong phim quá, giống như mình đang tuổi teen vậy. Anh mấy tuổi rồi? Nàng giễu cợt.
            - Em chỉ cần biết em 16 và anh 17. Khi nào anh cũng lớn hơn em một tuổi, cô bé ngông cuồng ạ.
            Nàng thích cái cách anh gọi nàng như vậy. Cô bé ngông cuồng! Cô bé ngông cuồng! Anh gọi nàng như thế từ lúc nào nhỉ? À, nàng nhớ ra rồi, từ lúc anh đọc status của nàng trên YM. Lúc đó anh bảo, vì câu status và nụ cười của em làm anh không thể tự chủ được.
            Nàng cười. Em làm gì anh đâu?
            - Em chẳng làm gì anh cả, mà nụ cười và cái vẻ ngông cuồng của em “làm gì” anh thôi.
            - Nhưng em thấy anh còn ngông cuồng hơn em!
            - Ha ha, em mà nghe anh nói chuyện này, chắc em còn kêu anh khùng nữa cơ.
            - Anh nói đi, anh còn làm chuyện gì  nữa?
            - Anh book vé ra Hà Nội chỉ để gặp em, chứ không phải đi công tác tiện thể thăm em đâu!
            - Điêu! Nói dối! Nàng thốt lên ngạc nhiên, không thể kiềm chế. Thế mà em cứ nghĩ anh ra Hà Nội công tác là chính cơ đấy.
            - Thật mà! Em nhìn này, lần này anh có 15 giờ ở bên em, nhưng lần sau sẽ chỉ có 9 giờ thôi, lần sau nữa sẽ có tận 40 giờ. Anh nhìn  nàng đắm đuối.
            Nàng xem lịch trình gửi tới email của anh từ Vietnamairline mà choáng, không thể tin nổi vào mắt mình. Hóa ra, anh nhắn tin nói với nàng rằng “tuần nào anh cũng sẽ ra thăm em” là đúng. Nàng nhìn sâu vào mắt anh, kêu to:
            - Trời ơi! Anh điên rồi! Anh khùng rồi!
            Anh không nói gì, ôm nàng vào lòng. Nàng cảm thấy đôi môi anh bỏng rát trên cơ thể mình. Vồng ngực anh, đôi tay anh ghì xiết nàng đến ngột thở. Anh thì thầm vào tai nàng:
            - Because… I love you!
            Hôm sau, lúc hai đứa ăn trưa, nàng bảo:
            - Em không thể hiểu nổi tại sao một giám đốc kỹ thuật như anh mà dám quyết định một cách điên khùng như vậy. Người ta mất ít nhất cả tháng trời tìm hiểu và mất từng ấy thời gian để kiểm chứng tình yêu, vậy mà anh, chỉ có 72 giờ biết em, đấy là chưa kể em online có mấy tiếng à!
            - Nhưng bây giờ thì em phải tin rồi chứ? Anh đang ở bên em nè. Anh vừa nói, vừa cầm tay nàng lên hôn.
            - Nhưng… em có đáng để anh phải chịu khổ thế không chứ? Sao anh có thể làm như vậy? Nàng vẫn cố tình hỏi vặn vẹo.
            - Không đáng! Anh dùng mũi anh cọ vào mũi nàng. Em chỉ đáng để anh phải book vé dài dài ra với em thôi. Anh chỉ  biết mọi việc anh làm không do lý trí điều khiển. Anh là vậy đấy. Haha.
Anh cười lớn làm nàng không còn cách gì bắt bẻ, nàng gục vào vai anh nũng nịu.
- Đố em biết, mình yêu nhau bao nhiêu lâu rồi? Bất ngờ, anh hỏi nàng như vậy.
            - Ờ…bao lâu nhỉ? Nàng thực sự bối rối.
            - Để anh tính nhé - Anh nhẩm tính bằng đốt tay giống hệt người già, nhìn buồn cười lắm. - Tính từ lúc anh biết em đến lúc anh ra sân bay về lại Sài Gòn sẽ vừa đúng 100 giờ!
            - Một trăm giờ? Một lần nữa nàng kêu lên, bây giờ nàng thật sự thấy nàng vô tâm  quá thể. Nàng vốn chẳng mấy khi để ý những việc đến với mình một cách có hệ thống cả. Những cuộc gặp gỡ từ trước tới giờ, đối với nàng có vẻ như chẳng lấy gì làm quan trọng. Nhưng gặp anh, có lẽ mọi chuyện sẽ phải khác. Nàng linh cảm thế và bắt đầu trở nên nghiêm túc.
            Anh đã ở bên nàng từ lúc đặt chân tới Hà Nội đến giờ. Mười lăm tiếng yêu nhau trong ánh nến lung linh, lẫn trong hương thơm từ những bông hồng, xem đá bóng trên ti vi, nói những chuyện về cuộc đời mình.. đó là bằng chứng trung thực nhất để anh chứng minh quyết định của mình. Anh không cần biết đúng hay sai. Nhưng nàng biết, hình như đó là điều anh thích làm nhất trong cuộc đời.  
             Nàng chợt mỉm cười lơ đãng với những chùm phượng đỏ rực đang xòa cánh mơn man xuống mặt hồ, những cánh phượng rung rinh trong gió mát. 
             Một trăm giờ để yêu, một trăm giờ hạnh phúc!
           
            3. Sáng nay, nàng nhận được tin nhắn của anh: “Em đã dậy chưa? Anh đang trên đường đi làm nè.  Sài Gòn sáng nay nắng đẹp quá! Anh cũng mệt rã rời luôn nhưng anh cảm nhận được mùi vị tình yêu. Cảm ơn em đã cho anh hạnh phúc!”
            Nàng đã viết luôn dòng tin nhắn của anh vào tờ giấy rồi gấp nhỏ lại cho vào chai thủy tinh, nàng ghé môi chạm vào chai, khẽ thầm thì:
            - Hãy trôi trên dòng đời nhé, chuyện cổ tích của những kẻ ngông cuồng!
           
 
             T.H.D
           
            

Tác giả bài viết: THỦY HƯỚNG DƯƠNG

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
ngoctranvt510 - 27/05/2012 00:47
Tưởng chừng là cổ tích thế nhưng câu chuyện này là có thật,từng chi tiết đó,hình ảnh đó đã có trong thời đại này,chỉ tiếc là không thể đến được với nhau.
Bùi khiêm Nhượng - 26/05/2012 01:02
Nhiều khi ta tự "trói" mình trong những do dự, cẩn trọng của lý trí lạnh lùng (xét đoán, và mong chờ điều "to tát", dài lâu- trong khi ngàn điều quanh ta, buồn thay- chỉ là hữu hạn!) mà để "tuột" khỏi "tầm tay" những tiếng gọi quá đỗi chân thành, nồng nhiệt của con tim...
Có câu này trong Kinh Thánh: "Con đừng do dự nữa một khi trong lòng con đã thắp lên ngọn lửa"!
Tiếc và buồn cho ta lắm thay!
Thủy Hướng Dương - 24/05/2012 15:11
@ Cá Gỗ: Anh mà nói được chàng và nàng là ai, lại còn dắt họ ra trình làng thì em dám đổi cả 10 năm tuổi thọ cho anh! Haha. Thề đấy!
Cá Gỗ - 23/05/2012 11:44
Lại một câu chuyện cổ tích thời hiện đại hả Thủy. À mà này tớ biết ai là nàng và ai là chàng đấy. Hôm nào tớ dắt họ từ Truyện ngắn của Thủy ra để trình làng nhớ, ke ke.
Dũng Nguyễn - 22/05/2012 14:12
Lâu lắm lại mới bị lạc vào cái cảm xúc "nguy hiểm" này :)
Dù là có thật hay không, nhưng tôi tin rằng cảm xúc này nên tồn tại ít ra là một lần trong mỗi đời người. Và, nếu ai đã từng có được, hãy nhớ lại nó mỗi khi cho rằng cuộc sống dường như đang bớt dần đi ý nghĩa...
1, 2  Trang sau
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

THỦY HƯỚNG DƯƠNG THẾ NÀO NHỈ?

Thuỷ Hướng Dương tên thật là Vũ Thanh Thuỷ còn có bút danh khác là Thuỷ Tâm, Vũ Thanh Thuỷ, Cholita.. Email: thuyhuongduong10@gmail.com  Yahoo Messenger: cholita_sweet Lớn lên tại thành phố Nam Định. Hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Nghề nghiệp: Viết sách, làm báo, vẽ và dạy học. Có nhiều...

Thăm dò ý kiến

Website của Thủy Hướng Dương nói với bạn điều gì?

Có bài viết đặc sắc của bạn văn chương

Dễ cảm nhận

Thân thiện

Bài viết nhân văn

Tất cả các ý kiến trên

Ai là ai?
Cát bụi nơi thành phố
Chúng tôi và Mig 17